309 Hóa thân vào nhân vật Tấm kể lại diễn biến cuộc đời mình ở thời điểm hiện tại? mới nhất

Nỗi bất hạnh đầu tiên và lớn nhất của tôi đã đưa tôi vào vòng xoáy bất hạnh do mẹ con Cám tạo ra. Năm tôi 6 tuổi, mẹ tôi qua đời, cha tôi lấy vợ mới, không lâu sau, cha tôi cũng bị cảm và qua đời. Tôi phải sống với mẹ kế và đứa con gái nhỏ hơn tôi một tuổi rưỡi. Bản thân Cám không xấu xí nhưng mẹ kế rất nghiêm khắc, bắt tôi phải làm việc từ sáng sớm đến tận đêm khuya, ngày nào cũng phải “dậy trước gà, chó ngủ” mới được nghỉ ngơi. Anh ta đánh đập và hành hạ mẹ kế của mình. Có lần dì ghẻ bảo Cám và Cám đi bắt tôm, ai bắt được nhiều đỏ nhất sẽ được thưởng một chầu rượu. Khi tôi đã quen với công việc đồng áng, giỏ của tôi đầy một vài con ruồi. Cam ơi, trời còn khá dốc và chưa bắt được ai: chiều tối Cam và tôi về nhà. Tôi nhìn Camenius trong rổ còn rất nhỏ, rất vui mừng, thầm cười nói: “Nhất định ly nước màu đỏ sẽ thuộc về chúng ta.” Thấy rổ đã đầy, tôi hốt hoảng tự dặn lòng đi gội đầu kẻo tin dì ghẻ bắt gặp. Khi tôi lên, tôi thấy Cám trút cả mớ tôm vào giỏ, tôi chạy lại, thấy vậy tôi đã khóc và không thể tin được Cám lại hèn hạ như vậy. Đột nhiên có một làn khói trắng bốc lên và Bụt hiện ra nói với tôi rằng có ít cá trong rổ cá bống và bảo tôi đắp chăn cho cá bống.

Hàng ngày, tôi lén mang cơm ra giếng cho Bông ăn với câu hát Phật dạy: “Bống Bâng Bâng, Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta, chớ ăn cháo hoa nhà người”. nhà người ta.” Tôi rời đi với một cảm giác tồi tệ.

Buổi chiều ra chuồng vừa quan sát đàn trâu, tôi mang cơm lên cho bố. Tôi hét khản cổ nhưng không nghe thấy, chỉ nổi lên một mảng bê tông đen kịt máu me. Trời ơi tôi khóc như mưa gió. Bụt lại hiện ra an ủi tôi và bảo tôi đi tìm xương ngỗng bỏ vào bốn cái hũ chôn dưới gầm giường. Nhờ gà trống giúp đỡ, Đức Phật đã nói gì.

Như thể một người khác đã thực sự đến. Hai mẹ con nhà Cám mặc áo dài đỏ rực dự lễ hội. Tôi vội uống vội vết khâu rách, định bỏ đi thì người đàn bà ghẻ đã đặt trước mặt tôi một thúng đầy thóc và ngô, ngọt ngào nói với tôi.

– Anh đi đánh vịt rồi chơi.

Cầm nhìn tôi, rồi chúng tôi cùng nở một nụ cười hạnh phúc.

Đọc mỏi tay mà chẳng được bao nhiêu, tôi bật khóc. Đức Phật hiện ra bảo: Nếu con đào được bốn cái hũ thì ngày lễ sẽ có quần áo đẹp, còn một thúng gạo để chim sẻ đến lượm.

Trong tích tắc bầy chim sẻ lấy thóc ra khỏi gạo, gạo ra khỏi gạo chỉ còn lại một hạt. Nhưng khi anh ấy đi rồi, tôi chợt nghĩ, mình sẽ làm gì với bộ quần áo đẹp để đi lễ hội? Đau buồn cho tôi, với những giọt nước mắt. Bụt bảo đào dưới gốc một luống xương cá bống bốn thùng thì đủ. Tôi làm theo lời Phật dạy, quả nhiên điều kỳ diệu đã xảy ra: Hũ thứ nhất đựng một chiếc áo và váy lụa, một yếm lụa đào và một khăn choàng. Lọ thứ hai có dây giày được sơn, tương tự như các bản in. Bình thứ ba đựng một con ngựa nhỏ, nhưng khi mới đặt xuống đất, nó hí vang như ngựa thật. Người cuối cùng có một nơi tốt đẹp để đặt các tấm.

Tôi mừng rỡ, vội tạ ơn Đức Phật, tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ quần áo đẹp nhất rồi cưỡi ngựa đi. Con ngựa phi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến kinh thành. Vượt qua con ngựa, tôi đánh rơi một trong những chiếc ủng của mình xuống nước, điều mà tôi đã chọn là không thể làm vào thời điểm đó. Vào ngày lễ hội, tôi dừng ngựa lại, quấn phần còn lại trong một tấm vải và để nó chìm trong biển người.

Đĩa vàng đã đến từ con đường mòn khi hai con voi đầu đàn không chịu đi mà chỉ gầm gừ cắm chặt hàm răng xuống đất. Nhà vua biết có chuyện mới liền sai quân sĩ đi thăm dò tìm hiểu. họ lấy chăn của tôi và ngay lập tức trình lên nhà vua. Nhà vua cầm chiếc hài lên, ngắm nghía hồi lâu rồi thốt lên: “Thật là một chiếc hài! Chàng hài này nhất định phải là trang lớn nhất!”

Nhà vua ra lệnh cho tất cả cung nữ đi tìm hài, ai phù hợp thì lấy làm hoàng hậu. Bữa tiệc thậm chí còn sôi nổi hơn. Các cô và hướng dẫn viên đang cấu kết với nhau để diễn hài kịch, nhưng không ai đủ tốt. Cám cũng sai mẹ vợ đi cầu nguyện. Ra ngoài ăn thử, vừa thấy Cám, cậu liền nói với mẹ Cám, nhưng mụ dì ghẻ không tin, bĩu môi nói: “Mẹ xin lỗi! Có ai ăn cả cái chuông không, có miếng nào đâu”. rác còn sót lại trên bờ tre!”

lần thử cuối cùng Đôi chân hoàn hảo đã được đặt lên tôi. Tôi mở chiếc khăn, lấy một chiếc khác và bước vào. Hai là như nhau. Các tôi tớ mừng rỡ tâu vua. Vua lập tức sai một toán thị nữ đem tôi về cung. Tôi xuống kiệu trước vẻ mặt kinh ngạc và ác ý của mẹ con Cám.

Tôi đã sống hạnh phúc và vui vẻ với vị vua trẻ. Ngày giỗ bố, tôi xin phép về giúp dì và anh chuẩn bị mâm cúng. Vì tôi trở thành hoàng hậu, hai người trong số họ ghen tị nhưng cố gắng che giấu điều đó. Cô tôi bảo tôi trèo lên cây lầu lấy buồng thờ cha. Tôi vừa leo lên đến đỉnh thì dì tôi chặt khúc gỗ. Quá uất ức, tôi rơi xuống vực và chết đuối. Dì ghẻ tôi lấy áo cho Cám mặc đưa vào cung ngủ vua chẳng may băng hà, nay cho em tôi thay.

Mị hóa thành chim vàng anh, bay về cung nhưng bị dì ghẻ và Cám giết rồi vứt lông ngoài vườn. Từ đống lông ấy, tôi biến thành cây du, rồi bị Cám đốn như ngọn giáo, bị Cám chửi rủa móc mắt, nên hai mẹ con đem hỏa táng và ném tro đi thật xa. Tôi đầu thai ở chợ, tôi chỉ có một trái nho, một hôm có ông già đến xin trái, biết ông là người tốt, tôi muốn bỏ vào túi. Tôi đợi bà già đi chợ hàng ngày, tôi ra ngoại ô giúp bà việc nhà, tuy làm osin nhưng tôi rất vui khi được giúp bà. Vì vậy, một ngày nọ, một bà già trung niên đến phá vỏ và từ chối cho tôi vào đó. Tôi giúp bà lão bán trầu nước.

Và cuối cùng ngày ấy cũng đến – cái ngày định mệnh kéo ta ra khỏi vòng xoáy khổ hạnh – vua ra ăn trầu ở quán một bà lão, thấy trầu đẹp quá nên muốn lấy ta làm vợ. hãy để nó là rất quan trọng. đó là một chuyển động. Sau đó, tôi chào tạm biệt bà cụ và bà trở về với tôi. Qua những việc làm xấu xa của mẹ con Cám cho thấy trên đời còn có những kẻ xấu cần phải loại bỏ, Mị đã dìm Cám xuống hố và dội nước sôi cho nó chết, rồi làm mắm cho dì ghẻ ăn. để biết và chết.

Tôi đã kết thúc cuộc sống hạnh phúc với nhà vua và vương quốc của mình.

Cả sự biến hóa thể hiện thế và lực mạnh mẽ trước những kẻ áp bức dân tộc vô ơn. Đây là sức mạnh của cái thiện chiến thắng cái ác. Những mâu thuẫn, xung đột trong lịch sử phản ánh những mâu thuẫn, xung đột trong gia đình phụ hệ xưa.